Mái trường của những yêu thương và khát vọng
Sáu năm – một hành trình dài từ những ngày đầu cấp Trung học cơ sở cho đến khi trở thành một nữ sinh lớp 12AD2 chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa cuộc đời, với mình, Wellspring Hanoi không chỉ là một ngôi trường, mà là một không gian của sự trưởng thành, nơi mỗi góc sân, khoảng trời đều lưu giữ những mảnh ghép thanh xuân rực rỡ nhất.

Có những ngày nắng hạ xôn xao đổ xuống sân trường Wellspring Hanoi, khiến mình bất giác dừng lại giữa hành lang, nhìn bóng mình trải dài trên nền gạch quen thuộc. Sáu năm – một hành trình dài từ những ngày đầu cấp Trung học cơ sở cho đến khi trở thành một nữ sinh lớp 12AD2 (Hệ song bằng Việt Nam - Hoa Kỳ) chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa cuộc đời, với mình, Wellspring Hanoi không chỉ là một ngôi trường, mà là một không gian của sự trưởng thành, nơi mỗi góc sân, khoảng trời đều lưu giữ những mảnh ghép thanh xuân rực rỡ nhất.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình nhận ra giá trị lớn nhất mà bản thân nhận được không chỉ nằm ở những bảng vàng thành tích hay những tấm bằng khen rạng rỡ. Điều kỳ diệu nhất chính là cảm giác Well-being – sự cân bằng đích thực giữa trí tuệ và tâm hồn mà nhà trường luôn vun vén. Ở đây, mình được học cách lắng nghe tiếng nói bên trong (Mindful), được khích lệ để định hình một bản sắc riêng biệt, không hòa lẫn. Mỗi giờ học, mỗi dự án đều là một cơ hội để tôi rèn luyện tư duy sáng tạo, học cách nhìn thế giới bằng đôi mắt đa chiều và đầy phản biện.
Nhưng có lẽ, chất xúc tác ngọt ngào nhất làm nên hương vị hạnh phúc của những năm tháng ấy chính là sự đồng hành như chính thông điệp cốt lõi - giá trị tuyên ngôn của nhà trường “Togetherness Make Happiness - Đồng hành tạo hạnh phúc”. Làm sao quên được những buổi chiều ôn thi miệt mài tại thư viện cùng Thùy Dương và Phương Anh – hai người bạn đã cùng mình đi qua mọi cung bậc cảm xúc. Thùy Dương với cái đầu lạnh và tư duy sáng tạo đáng nể, luôn biến những ý tưởng sáng tạo “điên rồ” nhất thành hiện thực. Còn Phương Anh – cô gái có trái tim ấm áp luôn biết cách xoa dịu những áp lực bằng một cái nắm tay hay một chiếc kẹo ngọt lúc tan trường. Chúng tôi đã cùng lớn lên, cùng va vấp, để rồi nhận ra rằng sự gắn kết giữa những WISers chính là một cộng đồng của lòng bản lĩnh và sự thấu cảm.
Sợi dây đồng hành ấy không chỉ thắt chặt giữa những người bạn cùng trang lứa, mà còn được dệt nên bởi tâm huyết của những người thầy, người cô tại mái nhà Wellspring Hanoi. Thầy cô ở đây không chỉ đứng trên bục giảng để truyền đạt tri thức, mà còn là những người dẫn đường với trái tim ấm áp, luôn kiên nhẫn đợi chờ và tin tưởng vào sự khác biệt của mỗi học sinh. Và trên hành trình đầy ắp kỷ niệm ấy, người thắp lửa và giữ cho ngọn lửa nhiệt huyết trong chúng tôi luôn cháy sáng chính là cô Thu – người giáo viên chủ nhiệm tận tâm của 12AD2. Cô không chỉ đứng trên bục giảng để truyền đạt tri thức, mà còn là người mẹ, người chị, người bạn lớn luôn dõi theo từng bước đi chông chênh của chúng tôi. Tôi vẫn nhớ những lúc áp lực thi cử đè nặng, chính sự thấu cảm và những lời động viên kịp thời của cô đã giúp mình tìm lại sự bình ổn trong tâm trí. Cô Thu dạy chúng mình rằng, nỗ lực không phải là để vượt qua người khác, mà là để trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Với cô, mỗi học sinh là một bông hoa có thời điểm nở rộ riêng biệt, và cô chính là người kiên nhẫn chăm sóc, tin tưởng vào vẻ đẹp riêng của từng nhành hoa ấy.
Không chỉ có cô Thu, hành trình lớp 12 của tôi còn được thắp sáng bởi sự tận tụy của các thầy cô giáo bộ môn – những 'người truyền lửa' thầm lặng. Đó là những giờ học căng thẳng nhưng đầy hứng khởi, nơi thầy cô không chỉ dạy chúng tôi cách giải một bài toán hóc búa hay phân tích một tác phẩm văn chương sâu sắc, mà còn truyền dạy cách vận dụng tư duy sáng tạo để giải quyết những vấn đề của cuộc sống thực tại.
Mình sẽ nhớ mãi những lúc thầy cô thức khuya để phản hồi từng dòng email hỏi bài, những lời dặn dò sát sao trước mỗi kỳ thi chuẩn hóa, và cả những câu chuyện đời, chuyện nghề đầy cảm hứng được lồng ghép khéo léo trong mỗi tiết dạy. Dẫu là sự nghiêm khắc giúp chúng mình rèn luyện kỷ luật, hay sự hài hước giúp giải tỏa áp lực, tất cả đều xuất phát từ một trái tim ấm áp và mong muốn khát khao thấy học trò mình trưởng thành. Chính sự phối hợp nhịp nhàng, sự kiên nhẫn và chuyên môn vững vàng của các thầy cô khối 12 đã tạo nên một bệ phóng vững chắc, giúp chúng mình tự tin sải cánh bay xa.

Wellspring Hanoi đã dạy tôi rằng, nỗ lực không phải là để vượt qua người khác, mà là để trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình ngày hôm qua. Mỗi bài giảng của thầy cô, mỗi nụ cười của bạn bè đã kết tinh thành một nguồn năng lượng tích cực, lan tỏa trong từng hơi thở của cuộc sống học đường.
Giờ đây, khi chỉ còn ít ngày nữa là khép lại cuốn nhật ký tuổi học trò, mình thấy lòng mình tràn ngập sự biết ơn. Cảm ơn Wellspring Hanoi đã là bến đỗ bình yên, là nơi chắp cánh cho những ước mơ bay xa. Dấu ấn nỗ lực của WISers K12 chúng tôi sẽ không dừng lại ở đây, mà sẽ tiếp tục tỏa sáng, mang theo những giá trị nhân văn và lòng nhiệt huyết đi khắp mọi nẻo đường.
Tạm biệt nhé, Wellspring Hanoi - mái trường của những yêu thương và khát vọng, mình sẽ trở lại!
Chia sẻ từ Nguyễn Minh Hồng Anh - 12AD2 - Hệ Song Bằng Việt Nam - Hoa Kỳ.




