Nơi thanh xuân ở lại

Khoảng thời gian tại Wellspring Hanoi của mình là những trải nghiệm ấm áp, để mãi sau này trái tim vẫn dịu lại khi nhớ về.

Nơi thanh xuân ở lại

Có những ngày đứng ở hành lang tầng 3 nhìn nắng nghiêng xuống sân trường, mình chợt thấy thời gian giống như một cơn gió khẽ lướt qua bờ vai. Nó đi qua rất nhẹ, nhẹ đến mức nhiều khi ta không nhận ra - cho đến khi ngoảnh lại, mới biết một quãng thanh xuân đã lặng lẽ nằm lại phía sau từ bao giờ. Toàn bộ thời gian ở Wellspring Hanoi cũng như thế. Ngày đầu bước vào trường, mình từng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian để học tập và trưởng thành. Nhưng bây giờ, khi những tiết học cuối cùng đang dần được đếm bằng từng trang lịch mỏng đi mỗi ngày, mình mới hiểu: điều quý giá nhất của tuổi học trò chưa bao giờ nằm ở việc ta đã đi nhanh đến đâu, mà là ta đã lớn lên như thế nào trên hành trình ấy. 

Cao Việt Hà - 12AD1.png

Con vẫn nhớ rất rõ cảm giác của ngày đầu tiên đi học. Một cô học sinh lớp 6 ôm chiếc balo nặng trĩu, lúng túng bước qua những dãy hành lang còn xa lạ. Xung quanh là những gương mặt mới, những cuộc trò chuyện rôm rả mà mình không biết cách để hòa vào. Con vốn là người nhút nhát, ngại làm quen, lại càng không phải kiểu học sinh nổi bật giữa đám đông. Có những khoảnh khắc mình cảm thấy mình thật lạc lõng. Khi ấy, mình nghĩ trường học chỉ là nơi để học, để cố gắng đạt kết quả tốt, để đi qua hết bài kiểm tra này đến bài kiểm tra khác. Nhưng rồi, thời gian đã dạy mình rằng trường học còn là nơi người ta học cách trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. 

Con nhớ lần thuyết trình năm lớp 7 – một “cơn ác mộng nhỏ” khi ấy. Vừa chuyển lên lớp mới, chưa kịp quen bạn bè, chưa kịp thích nghi với chương trình, mình đã phải đứng trước cả lớp. Dù chuẩn bị từ tối hôm trước, đến lúc bắt đầu, đầu óc mình gần như trống rỗng. Tay run, giọng lạc đi, và có vài giây mình chỉ biết đứng im nhìn xuống sàn lớp học. Hôm ấy, mình xấu hổ đến mức chỉ mong tiết học kết thúc thật nhanh. Nhưng điều mình nhớ nhất lại không phải ánh nhìn của cả lớp, mà là câu nói của cô giáo sau giờ học: “Không sao đâu, ai cũng từng có lần như thế.” Một người bạn còn chạy theo mình ở hành lang, cười nhẹ: “Mày làm tốt hơn mày nghĩ đấy.” Có lẽ chính từ những điều nhỏ bé ấy, mình bắt đầu thay đổi, từng chút một. 

03 (2).JPG

Lên trung học phổ thông, ba năm cấp ba không phải lúc nào cũng dễ dàng. Đặc biệt là năm lớp 12 - khi bài kiểm tra, hồ sơ, định hướng tương lai và cả nỗi sợ trưởng thành cùng lúc xuất hiện. Có những Hôm thức khuya để hoàn thành bài vở và chuẩn bị cho các kỳ thi. Có lần vì kết quả không như mong đợi, Mình đã phải dành cho mình một khoảng lặng thật lâu để tự trấn an rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Người ngoài nhìn vào thường nghĩ tuổi học trò là quãng thời gian vô tư nhất. Nhưng có lẽ với những học sinh cuối cấp, phía sau mỗi ngày đến trường còn là rất nhiều thử thách, kỳ vọng và cả những trăn trở về tương lai. May mắn là, mình chưa từng phải đi qua những ngày ấy một mình - luôn có gia đình, thầy cô và bạn bè ở bên. 

Con nhớ những buổi cả lớp vây lại một góc, mỗi người một quyển vở, vẫn cố giảng bài cho nhau đến phút cuối. Nhớ những hôm cùng nhau chuẩn bị sự kiện, ở lại trường muộn hơn thường ngày. Nhưng tất cả mọi đều rất vui vẻ vì những dự án của mình chính thực hiện. Có những lúc mọi thứ không diễn ra như kế hoạch - tiến độ gấp gáp hơn dự kiến, chương trình phát sinh nhiều tình huống bất ngờ khiến ai cũng căng thẳng. Nhưng điều con nhớ nhất là không ai bỏ cuộc giữa chừng. Mọi người vẫn ở lại cùng nhau, cùng sửa từng chi tiết nhỏ cho đến khi mọi thứ hoàn thành. Sau tất cả, điều còn đọng lại không phải là sân khấu hôm ấy đẹp đến đâu, mà là cảm giác cả một tập thể đã cùng nhau cố gắng vì một điều chung. 

12AD1_GROUP_TEACHER_leica25.jpg

Điều đẹp nhất mà Wellspring mang lại, với mình, không nằm ở những điều quá lớn lao. Đó là cảm giác luôn có người lắng nghe mình. Có những lúc mình nghĩ mình đã giấu cảm xúc rất tốt, vẫn ngồi học bình thường như mọi ngày, nhưng giữa giờ, cô giáo bất chợt hỏi: “Dạo này con ngủ không đủ đúng không?” Chỉ một câu hỏi thôi mà mình bỗng thấy sống mũi cay cay. Hóa ra giữa một lớp học đông như vậy, vẫn có người đủ tinh tế để nhận ra hôm nay mình không ổn. Có lần mình làm bài không tốt, cứ nghĩ sẽ bị nhắc nhở, nhưng điều đầu tiên cô hỏi lại là: “Gần đây em có áp lực gì không?” Không trách móc, không so sánh - chỉ lặng lẽ lắng nghe. Chính những khoảnh khắc ấy khiến mình hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy bằng kiến thức, mà còn bằng sự thấu hiểu và dịu dàng. 

Wellspring Hanoi cũng dạy mình rằng trưởng thành không phải là trở thành một người hoàn hảo. Trưởng thành là khi mình học cách chấp nhận những thiếu sót của mình mà vẫn tiếp tục cố gắng. Từ một người từng rất sợ bị chú ý, mình đã có thể tự tin đứng trên sân khấu. Từ một người luôn nghĩ mình không đủ giỏi, mình bắt đầu học cách tin vào bản thân nhiều hơn một chút. Những thay đổi ấy không đến trong một ngày - chúng lớn lên qua từng lần vấp ngã, từng lời động viên, và cả những lần mình tự đứng dậy. 

06 (2).JPG

Bây giờ, khi nhìn lại, điều mình nhớ nhiều nhất lại là những điều rất đỗi bình thường. Là tiếng cười ồn ào mỗi giờ ra chơi. Là những lời nhắc nhở quen thuộc của cô giáo. Là cảm giác cả lớp cùng lo sợ trước giờ kiểm tra rồi lại bật cười vì những câu đùa vô tri. Là những buổi chiều tan học, khi nắng chiếu qua ô cửa sổ, rơi xuống sân trường, khiến lòng mình chợt chùng lại vì biết rằng sau này sẽ rất khó có lại những khoảnh khắc như thế. 

12AD1_03_CAO VIET HA _LEICA26-0023 (1).jpg

Rồi mai này, mỗi người sẽ đi về một hướng khác nhau - những thành phố mới, những hành trình mới. Nhưng mình tin rằng, dù thời gian có trôi xa đến đâu, Wellspring vẫn sẽ luôn là một phần rất đẹp trong thanh xuân của mình. Không chỉ vì những gì nơi đây đã dạy, mà vì đây là nơi đã chứng kiến mình – từ một cô học sinh vụng về, nhút nhát - dần trở nên tự tin hơn, mạnh mẽ hơn và trưởng thành hơn qua từng năm tháng.

Và có lẽ, điều quý giá nhất mà nơi này để lại không chỉ là kiến thức hay thành tích, mà là một quãng thời gian đủ đầy trải nghiệm và ấm áp, để sau này mỗi lần nhớ lại, trái tim mình vẫn dịu lại như một buổi chiều đầy nắng năm nào. 

Chia sẻ của Cao Việt Hà - 12AD1 - Hệ Song Bằng Việt Nam - Hoa Kỳ

Liên kết Quốc Tế

certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate