Những thước phim về sự thay đổi của bản thân qua từng nhịp thở của thời gian
Mười hai năm tại Wellspring Hanoi, trong tâm trí mình không phải là những con số khô khan trên bảng điểm, mà là những thước phim về sự thay đổi của bản thân qua từng nhịp thở của thời gian. Đó không phải là một hành trình thẳng tắp; có lúc mình bứt tốc, có lúc chững lại, và đôi khi, chính những thiếu sót lại vô tình mở ra cho mình những ngã rẽ trưởng thành.

Mười hai năm tại Wellspring Hanoi, trong tâm trí mình không phải là những con số khô khan trên bảng điểm, mà là những thước phim về sự thay đổi của bản thân qua từng nhịp thở của thời gian. Đó không phải là một hành trình thẳng tắp; có lúc mình bứt tốc, có lúc chững lại, và đôi khi, chính những thiếu sót lại vô tình mở ra cho mình những ngã rẽ trưởng thành.

Mình bắt đầu những năm tháng tiểu học không bằng sự bỡ ngỡ, mà bằng sự háo hức với sân bóng xanh mướt và những hoạt động văn nghệ rộn ràng. Mình của ngày ấy là một cậu bé thông minh nhưng lại thường thiếu sự chăm chỉ và kỷ luật với bản thân.
Một trong những dấu ấn mình nhớ nhất là “hệ thống Dollar” của cô Ngọc Thiên Trinh — giáo viên chủ nhiệm lớp 4 và lớp 5 của mình. Trong khi các bạn dùng số Dollar tích lũy được để đổi quà hay đồ dùng học tập, thì mình lại phải dùng gần như toàn bộ “tài sản” của mình để bù cho khoản âm vì nhiều lần chưa hoàn thành bài tập. Nhìn lại, đó không chỉ là một kỷ niệm tuổi nhỏ đáng nhớ, mà còn là bài học rất sớm giúp mình hiểu về trách nhiệm, sự kỷ luật và việc học cách đối diện với những điều bản thân chưa làm tốt.

Có lẽ bước ngoặt lớn đầu tiên đến vào cuối năm lớp 5, khi mình chưa đạt được kết quả như mong muốn để tiếp tục đồng hành cùng tập thể cũ. Khi ấy, cảm giác hụt hẫng khiến mình nhận ra bản thân cần thay đổi nhiều hơn nếu muốn tiến bộ. Và cũng chính trong môi trường mới ấy, mình gặp Quang Nam và Xin Yee - những người bạn đã ảnh hưởng đến mình theo một cách rất đặc biệt. Sự chín chắn, bản lĩnh và thái độ học tập nghiêm túc của các bạn khiến mình dần thay đổi cách nhìn về bản thân và việc học. Mình bắt đầu học cách quan sát, học cách cố gắng nhiều hơn với môn Tiếng Anh vốn từng là điểm yếu, và quan trọng hơn cả là học cách suy nghĩ độc lập thay vì chỉ đi theo số đông.

Khi trở lại đồng hành cùng tập thể cũ ở những năm cấp 3, mình nhận ra bản thân đã khác trước rất nhiều. Mình không còn là cậu bé dễ bị cuốn theo đám đông. Mình bắt đầu hiểu rằng trưởng thành không nằm ở việc có bao nhiêu mối quan hệ, mà ở việc mình giữ được những kết nối chân thành và tích cực như thế nào. Những người bạn như Hoàng Anh hay Tuấn Thành đã dạy mình giá trị của sự tin tưởng và lòng kiên định với những gì mình cho là đúng đắn.
Khép lại hành trình tại Wellspring Hanoi, điều quý giá nhất mình mang theo không phải là những tấm bằng khen, mà là một bản thể tự lập, biết chọn lọc và không bị chi phối bởi số đông. Mình muốn hướng đến cuộc sống mà cậu bé 10 tuổi năm nào từng mơ ước: Một cuộc sống không bị chi phối bởi nỗi sợ hay áp lực, mà nảy mầm từ sự chân thành và đam mê tự thân. Đó có lẽ là "học bổng" lớn nhất mà cuộc đời đã trao tặng cho mình sau những năm tháng dưới mái trường này.




