Ngôi trường mùa xuân đi cùng tôi lớn lên

Nếu tuổi trẻ là một vòng tuần hoàn của bốn mùa, thì hành trình mười hai năm của mình ở Wellspring Hanoi có lẽ cũng đã đi qua đủ những ngày hạ rực rỡ, những mùa thu nhiều biến động, những mùa đông của trưởng thành và cuối cùng lại trở về với mùa xuân - nơi mọi thứ như bắt đầu.

Ngôi trường mùa xuân đi cùng tôi lớn lên

Mình luôn nghĩ cái tên “Wellspring” mang ý nghĩa của một mùa xuân tốt đẹp. Mùa xuân là mùa đầu tiên trong năm, là thời điểm những mầm cây bắt đầu lớn lên sau mùa đông dài lạnh giá. Và nhìn lại hành trình của mình, mình nhận ra Wellspring Hanoi cũng đã ở bên mình theo cách như thế, âm thầm nuôi dưỡng, chứng kiến và giúp mình trưởng thành qua từng mùa của tuổi trẻ. 

Ngọc Hà- 12AD3.png

Mình viết những dòng này vào một ngày tháng Năm cuối cấp ba, khi hành lang trường ồn ào hơn bởi những câu chuyện về hồ sơ đại học, những kỳ thi cuối cùng và cả những lời tạm biệt. Chỉ còn một khoảng thời gian rất ngắn nữa thôi, mình sẽ rời xa nơi mình đã gắn bó suốt mười hai năm. Và cũng vào lúc ấy, mình nhận ra ký ức về Wellspring Hanoi trong mình giống hệt một vòng tuần hoàn của bốn mùa. 

Mùa hạ đầu tiên của mình ở Wellspring Hanoi bắt đầu bằng tiếng khóc. Ngày mới vào trường, mình chỉ là một đứa trẻ nhỏ xíu và nhút nhát vô cùng. Mình thường nép sau lưng mẹ, sợ giáo viên chủ nhiệm và bật khóc mỗi khi phải bước vào lớp học. Đối với mình khi ấy, trường học là một thế giới quá rộng lớn, còn bản thân mình thì lại quá bé nhỏ. Nhưng Wellspring Hanoi chưa từng khiến mình cảm thấy lạc lõng. Nơi ấy giống như ánh nắng mùa hạ đầu đời, dịu dàng và đủ ấm để một đứa trẻ từ từ học cách mở lòng với thế giới xung quanh.

Chính tại nơi này, mình học cách bơi dù từng rất sợ nước, học những bài nhảy còn vụng về trên sân khấu và học cách yêu những cuốn sách qua từng giờ “Nhật kí đọc”. Có lẽ cũng từ đó, mình dần nhận ra mình rất yêu việc viết và cách câu chữ có thể lưu giữ cảm xúc của con người. Wellspring Hanoi khi ấy giống như một ngôi nhà thứ hai hơn là một ngôi trường. Mình lớn lên cùng những ngày khai giảng ở sân trường đầy màu sắc; những buổi biểu diễn với tiếng vỗ tay vang khắp khán phòng trong chuỗi sự kiện Sắc Xuân; những giờ ra chơi chạy đuổi bắt khắp hành lang cùng bạn bè và cả những niềm vui rất nhỏ mà đến tận bây giờ mình vẫn còn nhớ vô cùng… 

ảnh hiện tại .JPG

Có lẽ khi còn bé, mình chưa từng nhận ra tuổi thơ của mình đẹp đến thế. Chỉ đến khi đã ở những ngày tháng cuối của cấp ba, giật mình nhìn lại, mình mới hiểu rằng mình đã có một mùa hạ tuổi thơ thật rực rỡ dưới mái trường này. Thỉnh thoảng, mình vẫn quay về khu xích đu của cấp một để ngồi lại một lúc, hay trò chuyện với những em nhỏ đang ở độ tuổi mà mình từng trải qua. Và mỗi lần như thế, mình lại thấy mình nhớ cấp 1 theo một cách dịu dàng hơn bao giờ hết. 

Rồi mùa hạ ấy dần chuyển sang mùa thu. Cấp hai đến cùng những thay đổi mà trước đó mình chưa từng chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt. Nếu tuổi thơ là ánh nắng trải dài bất tận, thì tuổi dậy thì lại giống như những cơn gió thu vừa đẹp, vừa lạnh. Mình bắt đầu biết áp lực điểm số, biết cảm giác căng thẳng khi việc học ngày càng khó hơn và biết cả những lần cãi vã với bạn bè tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại đủ khiến mình buồn suốt nhiều ngày dài. 

Và rồi COVID-19 xuất hiện như một cơn mưa dài giữa mùa thu ấy. Những lớp học online qua màn hình máy tính dần thay thế tiếng cười quen thuộc trong lớp học. Từ một người từng vô tư và hoạt bát, mình trở nên khép kín hơn lúc nào không hay. Có khoảng thời gian mình cảm thấy mình như một chiếc lá bị cuốn đi giữa cơn gió lớn của sự thay đổi, loay hoay không biết bản thân thực sự là ai nữa. 

May mắn thay, vào những năm tháng ấy, mình vẫn gặp được những người thầy cô đã âm thầm kéo mình ra khỏi sự chông chênh đó. mình vẫn nhớ cô Huyền, giáo viên chủ nhiệm lớp 8 của mình, người đã động viên mình tham gia nhiều hoạt động, thử nhiều điều mới lạ và khiến mình dần tự tin vào bản thân mình. Có lẽ nhờ những lời khích lệ rất giản dị ấy mà mình dần đủ can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn của mình, tham gia những hội nhóm tuyệt vời như Hội Đại sứ hay Hội Học sinh. Mình thậm chí còn có cơ hội trở thành một trong Top 25 Wisers và tham gia chuyến đi đến Huế, nơi mình gặp gỡ rất nhiều anh chị tuyệt vời, những người đã giúp đỡ mình, lắng nghe mình và khiến mình trưởng thành hơn qua từng cuộc trò chuyện nhỏ. Và điều thú vị nhất có lẽ là khi nhìn lại, những người bạn mình gặp từ những ngày cấp một vẫn đang ở đây, cùng mình đi đến những năm tháng cuối cùng của tuổi cấp 2 đầy bỡ ngỡ. 

Rồi mùa đông đến, mang theo những năm tháng cấp ba. Mùa đông của mình không phủ đầy tuyết trắng, mà phủ đầy những kỳ thi, những buổi học kéo dài và áp lực của tương lai phía trước. Thế nhưng giữa cái lạnh của sự trưởng thành, mình lại tìm thấy nhiều điều ấm áp hơn bao giờ hết. 

12AD3_GROUP_TEACHER_LEICA26.jpg

Điều đẹp nhất có lẽ là những người bạn năm nào vẫn còn ở đó. Sau ba cấp học, chúng mình vẫn cùng nhau lớn lên dưới mái trường này, từ những đứa trẻ còn ngồi trên xích đu cấp một cho đến những học sinh cuối cấp đang loay hoay với hồ sơ đại học và tương lai phía trước. Đôi khi, mình vẫn thấy thật khó tin rằng sau từng ấy năm, chúng mình vẫn có thể đi cùng nhau lâu đến như vậy. 

Lớp 12AD3 đối với mình chưa bao giờ đơn giản chỉ là tên của một lớp học. Nó giống như một gia đình nhỏ của tuổi trẻ, nơi mình cảm thấy sự gắn kết theo cách rất hiếm có. Chúng mình có thể khác nhau về tính cách, sở thích hay ước mơ, nhưng chưa bao giờ thật sự xa cách nhau. Ngược lại, càng đi cùng nhau, cả lớp lại càng thân thiết hơn. Chúng mình cùng ôn bài đến mệt lả sau các kỳ thi, cùng chơi boardgame để quên đi áp lực, cùng ngồi lại nói với nhau đủ mọi câu chuyện trên đời: từ bài tập, định hướng tương lai cho đến những rung động đầu đời rất trẻ con của tuổi học trò. 

Có lẽ điều khiến mình xúc động nhất là cảm giác luôn có ai đó ở bên cạnh mình trong suốt hành trình trưởng thành ấy. Chúng mình đã chứng kiến nhau lớn lên qua từng năm học, qua những lần vui vẻ, thất vọng, áp lực hay cả những khoảnh khắc yếu lòng nhất. Và mình nghĩ sau này, khi mỗi người đều đi về một hướng khác nhau, điều mình nhớ nhất về Wellspring Hanoi có lẽ vẫn sẽ là cảm giác được lớn lên cùng những con người tuyệt vời ấy.

tự chọn 3.JPG

Và giờ đây, khi tháng Năm cuối cùng của thời học sinh dần trôi qua bằng những bộ hồ sơ đại học và những ngày ôn thi căng thẳng, mình bất ngờ nhận ra hành trình của mình dường như đang quay trở về mùa xuân.  

Sau tất cả những mùa đã đi qua, mùa hạ rực rỡ của tuổi thơ, mùa thu chông chênh của những năm tháng lớn lên và mùa đông của trưởng thành. mình lại tìm thấy trong mình cảm giác giống hệt ngày đầu tiên bước vào Wellspring Hanoi: cảm giác của một khởi đầu mới. Chỉ khác rằng lần này, mình không còn là đứa trẻ nhút nhát năm nào nữa. Và có lẽ, đó cũng chính là điều đẹp nhất mà “mùa xuân” mang lại, không phải giữ chúng ta mãi bé nhỏ, mà âm thầm dạy chúng ta cách lớn lên rồi mạnh mẽ bước tiếp. Bởi sau tất cả những đổi thay, điều Wellspring Hanoi để lại trong mình không chỉ là điểm số hay thành tích, mà là cảm giác được lớn lên trong yêu thương. Mình biết ơn cô Mai, giáo viên chủ nhiệm đã luôn đồng hành cùng lớp mình trong những năm tháng cuối cấp, biết ơn những người thầy cô bộ môn đã kiên nhẫn dìu dắt chúng mình qua từng bài học, từng kỳ thi và cả những giai đoạn áp lực nhất của tuổi học trò. Và hơn tất cả, mình biết ơn những người bạn của 12AD3, những người đã cùng mình đi qua gần như toàn bộ thanh xuân dưới mái trường này.

12AD3_08_DINH THI NGOC HA_LEICA26-0010.jpg

Chính nơi đây đã âm thầm nuôi dưỡng mình qua từng mùa của tuổi trẻ, đưa mình từ một đứa trẻ nhút nhát hay bật khóc trở thành phiên bản trưởng thành hơn của hôm nay. 

Rồi mình sẽ phải tạm biệt Wellspring Hanoi để bước sang một hành trình mới. Nhưng dù sau này đi đến đâu, mình tin rằng nơi đây vẫn sẽ mãi là mùa xuân đẹp nhất trong cuộc đời mình - mùa xuân đã âm thầm nuôi lớn mình suốt mười hai năm thanh xuân rực rỡ. 

Chia sẻ của Đinh Thị Ngọc Hà - 12AD3 - Hệ Song bằng Việt Nam - Hoa Kỳ

Liên kết Quốc Tế

certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate