Ngăn kéo thanh xuân cất giữ trọn vẹn mọi rung cảm của tuổi mười tám.

Mười hai năm là một khoảng thời gian đủ dài để một cô bé sáu tuổi trở thành một cô gái mười tám tuổi với những ước mơ và định hình rõ ràng hơn về tương lai. Với mình, hành trình ấy đã diễn ra dưới mái trường Wellspring Hanoi, nơi không chỉ dạy mình kiến thức, mà còn chứng kiến từng giai đoạn trưởng thành của mình, từ những điều ngây ngô nhất cho tới những cảm xúc sâu sắc đầu đời.

Ngăn kéo thanh xuân cất giữ trọn vẹn mọi rung cảm của tuổi mười tám.

Ngày đầu bước vào trường, mình chỉ là một cô bé sáu tuổi thích bóng rổ, thích chạy nhảy và luôn háo hức với mọi thứ xung quanh. Khi ấy, thế giới của mình đơn giản lắm, chỉ xoay quanh những giờ ra chơi, những buổi tập thể thao và niềm vui nhỏ bé khi được gặp bạn bè mỗi ngày. Mình không nghĩ rằng mình sẽ gắn bó với nơi này lâu đến thế, càng không nghĩ rằng từng hành lang, từng lớp học lại có thể trở thành một phần ký ức lớn lao của tuổi trẻ. 



Rồi thời gian trôi qua, cô bé năm nào dần lớn lên. Năm mười hai tuổi, mình bắt đầu biết thích mặc đẹp, biết quan tâm tới bản thân nhiều hơn. Đến năm mười sáu tuổi, mình lại tìm thấy niềm yêu thích với thời trang. Mình bắt đầu chú ý đến màu sắc, cách phối đồ, phong cách cá nhân và cách con người thể hiện bản thân thông qua quần áo. Và ở tuổi mười tám, mình nhận ra bản thân thật sự yêu nghệ thuật thị giác và thiết kế. Những điều tưởng chừng chỉ là sở thích nhỏ bé qua từng giai đoạn cuối cùng lại kết nối với nhau, trở thành định hướng cho tương lai của mình. 

Châu-Phùng Minh-WS11410172_K5.jpg

Suốt mười hai năm học tại Wellspring Hanoi, mình đã tham gia rất nhiều hoạt động khác nhau. Mình từng tham gia các câu lạc bộ về sách và từ thiện, nơi mình học được cách lắng nghe, sẻ chia và quan tâm tới mọi người xung quanh. Mình cũng tham gia nhiều dự án, hoạt động thể thao và khoa học của trường. Mỗi hoạt động đều cho mình thêm trải nghiệm mới, giúp mình hiểu rằng việc học không chỉ nằm trong sách vở mà còn đến từ những điều mình trực tiếp trải qua. 

Một trong những điều khiến mình nhớ nhất là khoảng thời gian làm MC cho các buổi chào cờ. Đứng trước hàng trăm học sinh từng là điều khiến mình rất run, nhưng cũng chính trải nghiệm ấy đã giúp mình tự tin hơn rất nhiều. Mình học được cách nói trước đám đông, cách kiểm soát cảm xúc và tin tưởng vào chính mình. Ngoài ra, mình còn có cơ hội biểu diễn piano tại trường. Những khoảnh khắc tuy nhỏ nhưng luôn khiến mình cảm thấy bản thân thật sự được thể hiện chính mình. 

Đặc biệt, năm lớp 12, mình thực hiện một dự án cá nhân liên quan tới thời trang và nghệ thuật đường phố Hà Nội. Với mình, đó không chỉ là một bài học ở trường mà còn là cách mình kết nối đam mê của mình với thành phố nơi mình lớn lên. Những con phố cũ, những bức tường phủ đầy màu sắc, nhịp sống rất riêng của Hà Nội. Tất cả đều trở thành nguồn cảm hứng cho mình trong dự án ấy. Có lẽ lần đầu tiên mình cảm nhận rõ ràng rằng nghệ thuật có thể lưu giữ cảm xúc và ký ức mạnh mẽ đến thế. 

Nhưng điều đáng nhớ nhất trong mười hai năm ấy không chỉ là hoạt động hay thành tích, mà là những con người mình gặp. Đặc biệt là ba năm cấp ba quãng thời gian chứa đựng rất nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Đó là những lần vui đến bật cười không ngừng và cả những lúc buồn tưởng như không thể vượt qua. Chính ở Wellspring Hanoi, mình học được cách hiểu cảm xúc của bản thân, học cách trưởng thành từ những điều rất nhỏ. 

12AB3_GROUP_TEACHER_leica25.jpg

Wellspring Hanoi cũng cho mình gặp những người bạn tuyệt vời nhất. Họ là những người luôn ở bên khi mình buồn, khi mệt mỏi hay tụt năng lượng. Có những ngày chỉ cần nhìn thấy họ thôi là mình đã bật cười và thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Ở cạnh họ, mình luôn được là chính mình, không cần cố gắng trở thành một ai khác. Có lẽ điều đẹp nhất của tuổi học trò không nằm ở những buổi lễ hay điểm số, mà nằm ở cảm giác luôn có một nhóm người khiến mình thấy thuộc về. 

Giờ đây, chỉ còn mười bảy ngày nữa là hành trình mười hai năm ấy sẽ khép lại. Mình vui vì bản thân sắp bước vào một thế giới rộng lớn hơn tại RMIT University Vietnam, nơi mình sẽ có thêm nhiều cơ hội và sự tự do mà mình luôn mong muốn. Có lẽ mình sẽ mất rất lâu để quen với việc không còn gặp những người bạn ấy mỗi ngày nữa. 

Rồi thời gian sẽ khiến chúng mình trưởng thành hơn. Những lần gặp lại có thể sẽ cách nhau bằng tháng, bằng năm. Khi ấy, chúng mình sẽ không còn là những học sinh ngây ngô và nghịch ngợm nữa. Có lẽ chính điều đó làm mình chạnh lòng nhất. Nhưng mình tin rằng dù bao nhiêu năm trôi qua, chỉ cần ngồi lại cùng nhau và nhắc về những câu chuyện cũ, chúng mình vẫn sẽ bật cười như những ngày còn đi học. 

12AB3_05_PHUNG MINH CHAU _LEICA26-0023.jpg

Mười hai năm ở Wellspring Hanoi đã trở thành một phần quá lớn của tuổi trẻ bản thân mình. Đó không chỉ là một ngôi trường, mà là nơi lưu giữ cả một quãng thanh xuân với đủ mọi cảm xúc vui, buồn, tiếc nuối và trưởng thành. Và có lẽ, sẽ rất khó để bất cứ điều gì có thể thay thế được những ký ức ấy!

Chia sẻ của Phùng Minh Châu - Lớp 12AB3 - Hệ Song Ngữ

Liên kết Quốc Tế

certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate