Mùa hoa phượng cuối tại ngôi trường mình gắn bó cả thanh xuân

Khoác lên mình chiếc áo cử nhân, mình chợt nhận ra mùa phượng cuối này không phải là một kết thúc, mà chỉ là chiếc đánh dấu sách dịu dàng khép lại những năm tháng non nớt để mở ra một tương lai rực rỡ.

Mùa hoa phượng cuối tại ngôi trường mình gắn bó cả thanh xuân

“Con ơi, mình chuẩn bị đồ xong chưa nhỉ? Nhanh lên còn đeo mũ tốt nghiệp rồi chụp nốt ảnh tập thể.” 

Mình khẽ “vâng” một tiếng, tay vẫn vuốt nhẹ chiếc áo cử nhân còn thơm mùi vải mới. Ngoài cửa sổ, nắng tháng năm trải dài trên sân trường Wellspring, nơi cây phượng già vẫn đứng đó. Đây từng là nơi quen thuộc như chính những năm tháng thanh xuân của bản thân. Một cơn gió thoảng qua, mang theo tiếng xào xạc của những tán lá, và rồi một chiếc lá phượng lẳng lặng rơi xuống, chậm rãi, như đang lưu giữ lại điều gì đó chưa kịp nói thành lời.

Banner web (48).png

Mình chợt nhận ra, có lẽ đây là một trong những mùa hoa phượng cuối của mình ở nơi này. Mười hai năm không phải là một quãng thời gian quá dài, nhưng đủ để mình lớn lên theo cách mà chính mình cũng không ngờ tới. Ngày đầu bước vào Wellspring Hanoi, mình vẫn là một học sinh nhỏ với nhiều bỡ ngỡ, loay hoay giữa những kỳ vọng mới và những thử thách đầu đời.

Mình vẫn nhớ hồi lớp Một, có lần được chuyển sang lớp khác để phù hợp hơn với nhịp học của bản thân vì mải nghịch bút mà chưa theo kịp bài giảng. Cũng có lúc bị Thầy Cô nhắc nhở vì đứng tập huýt sáo ngoài hành lang trong khi các bạn đang làm bài kiểm tra. Khi ấy, mình còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa của những điều đó, nên đôi lúc vẫn thấy buồn hay hụt hẫng.

Nhưng chính trong hành trình lớn lên ấy, Wellspring đã dạy mình nhiều hơn cả kiến thức. Đó là cách hiểu bản thân, học cách cân bằng cảm xúc, biết chăm sóc chính mình và từng bước trưởng thành theo cách riêng của mình. Mình nhận ra rằng well-being không chỉ là học thật giỏi hay đạt điểm cao, mà còn là cảm thấy hạnh phúc, được lắng nghe, được đồng hành và trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình qua từng ngày.

unnamed (3).png

Mình không đi một mình trên hành trình ấy. Sự đồng hành của thầy cô và bạn bè là điều khiến mọi khó khăn trở nên nhẹ nhàng hơn. Mình nhớ những buổi làm dự án đến tối muộn, khi cả nhóm tranh luận rồi lại bật cười vì một ý tưởng “không giống ai”. Mình nhớ những lần căng thẳng trước kỳ thi, khi chỉ cần một câu “cố lên nhé” cũng đủ để tiếp thêm động lực. Một nơi mình có thể cảm nhận được chính những con người ấy đã tạo nên một tập thể gắn kết và luôn cảm thấy mình thuộc về. Rồi đến giữa những ngày bận rộn ấy, mình tìm thấy hạnh phúc trong những điều giản dị. Đó là khi mình hiểu được một bài toán khó, là lúc nhận được lời khen từ thầy cô, hay đơn giản là khoảnh khắc ngồi dưới tán phượng cùng bạn bè, không nói gì nhiều nhưng vẫn thấy lòng bình yên đến lạ.

Thành tích có lẽ là điều mà ai cũng nhắc đến khi nhắc đến khi nói về những năm tháng học sinh. Tuy nhiên với mình, thành tích không chỉ là những con số hay chữ cái ‘A”,’A*’ hay ‘B’, mà là cả một hành trình nỗ lực. Đó là những lần thất bại, những lần muốn bỏ cuộc, những lần giọt lệ rơi như từng cánh phượng ở vườn, nhưng rồi vẫn không bị lung lay dù ngọn sóng ấy có lớn đến chăng. Mình bước tiếp, mình học được rằng giá trị thật sự không nằm ở kết quả cuối cùng, mà nằm ở việc mình đã cố gắng như thế nào. Và khi mới đứng dậy, khoác trên mình bộ áo tốt nghiệp xanh sẫm, cùng với chiếc băng rô quấn quanh cổ, mình hiểu rằng điều quý giá nhất bản thân có được chính là sự trưởng thành. Mình đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám thử và dám sai. Mình lắng nghe nhiều hơn, suy nghĩ có thể sâu sắc hoặc quá đà và sống trách nhiệm hơn với bản thân và mọi người.

Một cơn gió nữa lại thổi qua, mình nhìn xuống sân trường, nơi chiếc lá phượng ban đầu nãy còn nằm yên trên mặt đất. Có khi đó không phải là sự kết thúc mà chỉ là một chiếc đánh dấu sách trong cả một câu chuyện, dần dần khép lại một hành trình còn non nớt để mở ra một hành trình trưởng thành mới.

12AD2_09_-THAI QUYNH CHI _LEICA26-0021.jpg

Mình mỉm cười, chỉnh lại chiếc mũ tốt nghiệp rồi bước ra khỏi sảnh kính. Ngoài kia, không khí vừa hỗn loạn vừa nên thơ, người thì đuổi nhau rồi hò hét, nhóm thì túm lại chỉnh trang tóc tai. Còn phía trước mình là một tương lai đang mở ra, rực rỡ như sắc đỏ của những tán phượng năm nào.  

Chia sẻ từ Thái Quỳnh Chi - 12AD2 - Hệ Song Bằng Việt Nam - Hoa Kỳ.

Liên kết Quốc Tế

certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate