Gửi Tuệ Trà của mười năm sau
Một bức thư dành cho chính mình của mười năm sau, được ngân lên bằng những giai điệu trong trẻo nhất của tuổi mười tám.

Gửi Tuệ Trà của mười năm sau,
Mình đang ngồi viết những dòng này vào một buổi chiều tháng Năm, khi nắng vẫn còn vương trên mái trường Wellspring và tiếng cười của ai đó vọng lại từ cuối hành lang. Mình không biết lúc bạn đọc những dòng này, cuộc đời đang ở đâu, đang trông như thế nào. Nhưng mình muốn kể cho bạn nghe về một bản nhạc. Không phải bản nhạc của ai khác. Là của mình. Là của chúng ta.

Ngày đầu tiên bước vào Wellspring, mình mang theo một tâm trọng có chút lo lắng nhưng cũng mong chờ con đường phía trước. Bộ đồng phục gọn gàng, những bước chân cẩn trọng, và một nỗi lạ lẫm thầm lặng mà mình không biết gọi tên là gì. Môi trường này quá mới, quá mở, quá khác với tất cả những gì mình từng quen. Ở đây thầy cô không đứng trên bục giảng nhìn xuống mà kéo ghế ngồi cạnh, hỏi ý kiến, tranh luận như những người bạn thực sự. Lần đầu tiên tới trường, thầy hiệu trưởng Nguyễn Vĩnh Sơn hỏi mình "Bạn muốn nhận được điều gì từ nhà trường?" mà không phải câu hỏi vấn đáp, không có đáp án đúng sẵn, mình ngồi im không biết phải phản ứng thế nào. Bởi vì cả cuộc đời học trước đó, mình chỉ quen tìm đáp án đúng, chưa bao giờ quen với việc có đáp án của riêng mình.

Mình chập chững những ngày đó. Nghiêm túc đến mức cứng nhắc, như người mới cầm đàn sợ lỡ tay sai một nốt. Mình khó hòa đồng không phải vì không muốn kết bạn, mà vì chưa dám là chính mình trước mặt người khác. Mình quan sát nhiều hơn nói, lắng nghe nhiều hơn bày tỏ, và cứ thế ngày qua ngày, mình dần nhận ra rằng nơi này không cần mình phải hoàn hảo ngay từ đầu. Và mình cứ thế trưởng thành như vậy qua năm tháng.

Rồi bản nhạc bắt đầu, nhẹ nhàng thôi, từ một chức vụ nhỏ mà mình không ngờ lại mang ý nghĩa lớn đến vậy. Thư ký của dự án Books Open World. Nghe có vẻ bình thường, nhưng với mình lúc đó, đó là lần đầu tiên có người nhìn vào mình và nói bằng hành động rằng họ tin mình. Anh chị khối trên dẫn dắt, thầy cô đồng hành, và mình lần đầu tiên cảm thấy mình thuộc về một điều gì đó lớn hơn bản thân mình. Những nốt nhạc đầu tiên còn non, còn run, nhưng là thật. Và đôi khi chỉ cần thật là đủ để tiếp tục.
Lên lớp 11, mọi thứ bắt đầu phát triển trong thầm lặng, lớn lên ra theo cách mình không kịp chuẩn bị nhưng lại là điều mình đã chờ cả đời mà không hay biết. Mình đứng ở vị trí lãnh đạo của Books Open World, rồi Wellspring Psychology Space, rồi nhiều sân khấu khác nhau mà mỗi nơi đều dạy mình một điều về chính mình. Thay vì sợ, mình bắt đầu thích thử. Thích khám phá. Thích bước vào những góc khuất của bản thân mình để xem trong đó có gì.

Và mình nhận ra, rõ dần theo từng tháng, rằng mình không sinh ra để ngồi tính toán từng bước một cách khô khan. Mình yêu sự linh hoạt, yêu những ý tưởng đột phá, yêu cách mà đôi khi phá vỡ một quy tắc lại là hành động có trách nhiệm nhất. Nhưng điều mình cũng học được, và có lẽ đây là bài học quan trọng hơn cả, là sự sáng tạo thực sự không phải là hỗn loạn. Nó cần xương sống. Cần sự quy củ bên trong, cần trách nhiệm với những người đặt niềm tin vào mình. mình học cách tự do mà không buông thả, cách phá cách mà không phá vỡ giá trị bản thân.
Mình đã vấp. Mình đã sai. Có những lần quyết định sai, nói sai, làm sai và cảm giác đó không hề nhẹ nhàng chút nào. Nhưng Wellspring dạy mình điều này theo cách không bao giờ nói thẳng ra, rằng không có bản nhạc gốc nào dành sẵn cho cuộc đời của mình cả. Mỗi lần vấp là một chỗ luyến láy mới. Mỗi lần sai là một chỗ để ngẫu hứng, để thêm vào bản nhạc của mình một màu sắc mà nếu không có những vấp váp đó, mình sẽ không bao giờ tìm được. Mình không cần sửa về bản gốc vì bản gốc không tồn tại. Mình chỉ cần tiếp tục viết.
Nhìn lại ba năm, có một điều kỳ lạ mà mình nhận ra, đó là mình không thể chỉ ra chính xác mình đã trưởng thành vào lúc nào. Không có một khoảnh khắc nào đột ngột, rõ ràng, chói lòa. Sự trưởng thành đến như cách âm nhạc đến, không phải ở một nốt nhạc mà ở cả một bản nhạc dài, và bạn chỉ nhận ra nó khi ngồi lại lắng nghe toàn bộ.
Mình muốn bạn nhớ đến những người đã ngồi xuống nghe bản nhạc của mình khi nó còn vụng về nhất. Cha mẹ, những người đã cho mình được đến nơi này, đã tin mình khi mình chưa tin vào bản thân, đã là mảnh đất vững chắc để mình dám bước ra xa hơn mà không sợ mất gốc. Mọi điều mình có, mọi người mình trở thành, đều bắt nguồn từ tình yêu thương đó. Và thầy cô Wellspring, những người không bao giờ chỉ đứng trên bục giảng, họ kéo ghế ngồi xuống, lắng nghe, đồng hành, bao dung với cả những lúc mình còn chưa hoàn thiện. Họ là những người bạn lớn hơn, dạy mình không chỉ bằng bài học mà bằng cách họ sống và đối xử với học sinh của mình.

Này mình của mười năm sau, bản nhạc của chúng ta chưa bao giờ có nốt kết thúc. Wellspring không phải là chương cuối mà là nơi chúng ta học cách cầm đàn. Và từ đây trở đi, mỗi ngày là một trang nhạc mới, trắng tinh, chờ những ngón tay của chúng ta chạm vào. Hãy chơi thật, chơi bằng cả trái tim, chơi theo cách không ai khác có thể chơi được.
Vì đó là bản nhạc của chúng ta. Và nó đẹp hơn bất kỳ bản nhạc gốc nào từng được viết ra.
Với tất cả yêu thương và biết ơn,
Tuệ Trà, tháng Năm, lớp 12, Wellspring Hanoi
Chia sẻ của Nguyễn Hoàng Tuệ Trà - 12AD1 - Hệ Song Bằng Việt Nam - Hoa Kỳ




