Dấu ấn thanh xuân trên chiếc áo cũ

Năm lớp 12, trong một buổi chiều trước giờ tập, mình lấy chiếc áo đấu ra và bỗng khựng lại. Không phải vì vội, mà vì lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, mình thực sự nhìn nó.

Dấu ấn thanh xuân trên chiếc áo cũ

Phần vai bên phải có một vết xước nhỏ - mình không còn nhớ từ trận nào. Cổ áo đã giãn ra theo đúng hình dáng bản thân, như thể nó đã quen với mình từ rất lâu rồi. Ở góc dưới bên trái là một vết bẩn nâu nhạt, có lẽ là bùn từ trận mưa năm lớp 10 - trận đấu mà cả đội ướt sũng nhưng vẫn cười vang sau khi kết thúc. Mình đã giặt chiếc áo này không biết bao nhiêu lần, vậy mà vết bẩn ấy vẫn còn đó, như cố tình ở lại để nhắc mình về một điều gì.

Mình ngồi xuống, chợt nhận ra: mỗi vết xước, mỗi vết bẩn trên chiếc áo này là một năm học, một mùa giải - là dấu vết của những phiên bản cũ của chính bản thân. Mười hai năm trôi qua nhanh đến mức mình không kịp nhận ra, không kịp trân trọng từng khoảnh khắc khi nó vẫn đang diễn ra.

Wellspring Hanoi, với mình, chưa bao giờ chỉ là những dãy hành lang hay bốn bức tường. Đó là những buổi sáng sớm trước giờ học, khi sân trường còn vắng, ánh nắng chỉ vừa chạm đến mái hiên, và chúng mình đã có mặt ở đó. Tóc còn rối, giày chưa buộc xong, nhưng ánh mắt thì sáng. Cái cảm giác được chạy, được thở, được là chính mình, chính thứ well-being giản dị ấy là điều mình biết bản thân sẽ không thể tìm lại ở bất kỳ nơi nào khác.

unnamed (2).png

Có những buổi tập mà mình trở về với đôi chân mỏi rã rời, leo cầu thang cũng thấy khó khăn. Có những trận thua mà cả đội ngồi lặng trong phòng thay đồ, không ai nói gì, chỉ nghe rõ tiếng thở của nhau. Nhưng rồi quả bóng lại được chuyền sang, mình đỡ bóng bằng ngực và mọi nghi hoặc dường như tan biến.

12AD2_GROUP_TEACHER_LEICA26 (1).jpg

Những người bạn mình gặp trên sân cỏ cũng là những người đã đi cùng mình suốt phần còn lại của tuổi học trò: ngồi cạnh nhau trong giờ Văn, cùng hoảng loạn trước mỗi kỳ thi, rồi lại kéo nhau ra căng tin ăn vội trước buổi tập chiều. Sân cỏ đã dạy mình một điều mà không giáo trình nào có thể viết ra: hạnh phúc thật sự không đến từ chiến thắng, mà đến từ việc có ai đó ở bên cạnh mình khi thua cuộc. Đó là những trái tim ấm áp - điều mình chỉ có thể hiểu được khi đã cùng nhau đi qua cả thắng lẫn thua.

Nhìn lại, những thành tích mình có được ở Wellspring Hanoi không chỉ là các trận đấu hay danh hiệu. Mình nhớ buổi chiều năm lớp 10, sau trận thua đau nhất mùa giải, thầy chủ nhiệm hỏi mình: “Em muốn trở thành người như thế nào?” Câu hỏi ấy ở lại trong mình từ ngày hôm đó - và có lẽ, đó cũng là lúc mình bắt đầu thực sự trưởng thành.

Mình đã từng không đủ tinh ý để nhận ra giá trị của những khoảnh khắc ấy. Không phải vì vô ơn, mà bởi khi đang sống trong nó, người ta thường nghĩ rằng mọi thứ sẽ còn mãi. Người ta quên rằng mọi “lần cuối” đều đến mà không báo trước. 

Mình gấp chiếc áo lại, cẩn thận hơn mọi lần. Vết bẩn vẫn còn đó. Vết xước vẫn còn đó. Cổ áo vẫn giãn ra theo đúng hình dáng của mình - như thể nó cũng biết rằng hôm nay là một ngày khác với mọi ngày. 

Mình không biết sau này bản thân sẽ trở thành ai, sẽ đi đâu, sẽ làm gì. Nhưng mình biết rằng mình sẽ không bao giờ quên cảm giác đứng giữa sân cỏ Wellspring Hanoi, nghe tiếng đồng đội gọi tên mình, nhìn thấy mái trường phía sau khung thành -  và hiểu rằng: đây là nơi mình đã thực sự lớn lên.

12AD2_06_HOANG HA THAI ANH_LEICA26-0004.jpg

Chiếc áo rồi sẽ cũ đi theo thời gian. Nhưng dù mình có đi đâu, mình vẫn sẽ mang theo những ký ức ấy. Bởi Wellspring Hanoi không chỉ là ngôi trường mình từng học, mà là nơi đã dạy mình biết cách trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời.

Chia sẻ từ Hoàng Hà Thái Anh - 12AD2 - Hệ Song Bằng Việt Nam - Hoa Kỳ

Liên kết Quốc Tế

certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate
certificate