Nụ cười có nắng


Dự án “Phóng sự cuộc sống” là lựa chọn dành cho những bạn yêu thích công việc viết lách, báo chí, sáng tạo các tác phẩm văn học trong khóa hè “Learn My Way” của trường Trung học Wellspring. Lớp kỳ vọng sau 4 tuần sẽ xuất bản được tập san nội bộ với toàn bộ tác phẩm là do chính các “phóng viên”, “nhà văn” nhỏ tuổi làm nên.

“Phóng sự cuộc sống” chính là cách các bạn học sinh phản ánh cuộc sống thực tế qua lăng kính của riêng mình, được thể hiện bằng những câu chuyện, những bài thơ, video clip, những bức ảnh … Lấy “chất liệu” là cuộc sống thực tế muôn màu nên lớp “Phóng sự cuộc sống” được tham gia trải nghiệm tại các khu phố, bệnh viện, chợ… Đây là những “xã hội thu nhỏ”, là môi trường để các bạn có thể quan sát và cảm nhận cuộc sống bằng lăng kính của riêng mình một cách chân thực và sống động nhất.

Xin gửi tới bạn đọc truyện ngắn “Nụ cười có nắng” của Phương Anh – một cô bạn học sinh lớp 7, thuộc Dự án “Phóng sự cuộc sống”. Từ câu chuyện bạn trải qua trong buổi đi thực tế tại Tràng Tiền Plaza ngày 02/7/2015  vừa qua, bạn đã viết nên truyện ngắn này.

———————————————

Nụ cười có nắng

 nucuoiconang_01Bốn giờ chiều.

Tôi đang đứng trước cổng Tràng Tiền Plaza, chuẩn bị đi về. Trời nắng gắt. Dòng xe cộ đi qua nườm nượp, để lại những vệt nắng cháy dài, mùi khét lẹt. Vừa hoàn thành xong một ngày tác nghiệp mệt mỏi, tôi chỉ muốn về ngay trường để được ngồi điều hoà mát rượi. Đợi mãi xe không đến, tôi chán nản ngồi thụp xuống, nhắm mắt để qua cơn mệt. Bỗng một chiếc nón cũ, rách nát được chìa ra trước mặt tôi. Tôi bất ngờ, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một em bé đen đủi, nhỏ thó với khuôn mặt hơi mếu máo. Quần áo em xộc xệch, bẩn thỉu. Chắc đây là một em bé ăn xin. Tôi có tiền trong túi, tôi sẽ chẳng phiền mà đưa cho em ngay. Nhưng tôi sợ. Đã có nhiều trường hợp trẻ em bị lợi dụng đi kiếm tiền về cho một tay đứng đầu. Nếu em bé này đúng là như vậy, chẳng phải tôi đang tiếp tay cho kẻ xấu sao? Tôi bối rối, quay đầu sang nhìn cô giáo. Cô mỉm cười, nói nhỏ: “Con hỏi em ấy đi!” Tôi tiến lại gần, ngồi xuống để tương đương chiều cao với em. Liếc nhanh qua chiếc nón cũ, tôi không thấy

có một đồng bạc nào trong đấy cả. Một cảm xúc khó tả lại dâng lên trong tôi. Tôi thương em, thương cái cảnh nghèo khó mà em đang phải đối mặt. Tôi mở lời:

–   Em… Em bao nhiêu tuổi rồi?

Tôi lại cảm nhận được thêm một nỗi sợ mơ hồ nữa. Sợ rằng em không biết nói.

–   S…sáu. – Em trả lời cụt lủn.

Tôi lại bạo dạn hỏi em tiếp:

–  Bố mẹ em làm gì?

Vừa nghe tôi hỏi xong, bỗng em quay đi, úp chiếc nón vào mặt. Dường như là không muốn trả lời. Tôi bị bất ngờ bởi hành động ấy. Tôi biết tôi đã hỏi sai, làm em bị tổn thương. Tôi nhanh tay rút vài đồng tiền lẻ trong túi ra, đưa cho em tờ một nghìn, nói:

–  Chị xin lỗi, là chị không biết. Chị có ít tiền thôi, cầm tạm nhé! Chị xin lỗi vì đã không giúp được em.

Em để tiền vào nón, nhưng không hề có thái độ nâng niu đồng tiền ấy một chút nào. Bất ngờ em cầm lấy cổ tay tôi, kéo tôi đi theo em. Tôi cũng không định tháo tay em ra, chỉ kịp quay lại nói với cô giáo: “Con sẽ về muộn chút.”

nucuoiconang_02

Em kéo tôi đi hết đoạn đường dài. Nhiều người ngoái lại chúng tôi một cách hiếu kì, em cũng không thèm chìa nón ra xin. Tay em cầm nón cứ vung vung, tưởng chừng đồng tiền ấy không có nghĩa gì với em. Tôi lại mở miệng: “Cẩn thận rơi tiền em nhé!” Em quay lên nhìn tôi, khó nhọc mở miệng nói: “Em thích thế!”. Tôi lại một lần nữa giật sững người. Bỗng em níu tay tôi, kéo vào một ngõ nhỏ tối tăm. Em nhanh chân như chạy làm tôi phải đuổi theo. Em rẽ tiếp vào một con hẻm nhỏ. Em dừng chân, làm tôi suýt đâm sầm vào em. Ngó lên trước mặt, tôi ngạc nhiên đến sững người khi nhìn thấy một đám trẻ đen thủi, chui rúc dưới một mái che rách nát. Đứa nào đứa nấy gầy giơ xương. Tôi lao đến, quỳ xuống xem xét từng đứa trẻ một. Có bốn đứa cả thảy. Lòng tôi chợt nhói lên. Rút hết mấy đồng lẻ bạc trong túi, đưa cho con bé còn đang đứng như trời trồng sau lưng, tôi nói nhanh: “Chạy đi mua cho chị mấy cái bánh mì. Nhớ nhanh nhé!” Con bé lao vụt đi. Vài phút sau đã thấy con bé quay lại, miệng thở hồng hộc, trên tay là ba chiếc bánh mì rúm ró. Tôi chia đều cho mấy đứa trẻ. Thấy có đồ ăn, đám trẻ túm tụm lại, giành nhau cái to nhất, rồi ngấu nghiến ăn như thể đã bị bỏ đói nhiều ngày. Chỉ có em thì bình thản ngồi xuống cạnh tôi, bó lấy gối, mắt nhìn xa xăm về nơi nào vô định. Tôi thắc mắc: “Sao em không ăn?”. Em quay sang nhìn tôi. “Vừa nãy có người cho em cái kẹo, em ăn rồi. Với lại các em em chưa được ăn từ hôm qua, em thương nên em để dành cho.” Lại một lần nữa tim tôi nhói đau. “Thế bố mẹ em…” Tôi biết mình lại vừa lỡ lời. Ánh mắt em đượm một vẻ buồn vời vợi. “Bố em đi làm thuê ở xa lắm, mỗi tháng mới về thăm chúng em một lần. Bố đưa tiền cho em mua bánh ăn. Em giữ đi mua đồ thì bị cướp mất.” Mắt em đỏ hoe. Em nói tiếp: “Mẹ em thì…thì mất sau khi sinh Út. Út nó yếu lắm, nhưng bố không cho nó đi khám. Em thương Út, thương bố, thương các em em.” Nói đến vậy, em òa khóc, nức nở. Tôi cũng cay cay sống mũi. Định ôm em, nhưng mấy đứa trẻ bò lên, đưa cho em một phần bánh mì thừa, cười tươi rói. Đó là nụ cười đẹp mà thật hiếm để tìm thấy nơi các em.

Chơi với mấy đứa trẻ thêm một lúc nữa, tôi sực nhớ ra mình còn phải về trường. Đứng dậy chỉnh lại quần áo, chào các em lần cuối, tôi định bước đi thì em níu tôi lại. Em nói em sẽ tiễn tôi về đúng chỗ lúc trước, để cảm ơn tôi vì chỗ bánh mì ngày hôm nay. Tôi cười, xoa xoa mái tóc rối bù của em. Vậy là lại giống như lúc đến, em cầm tay tôi, bước từng bước thật chậm đi ra khỏi hẻm nhỏ. Đến nơi, tôi vẫn thấy cô giáo. Cô mỉm cười, tiến lại gần chúng tôi, cúi xuống thì thầm việc gì đấy với em. Em cười khúc khích. Thấy em vui tôi cũng vui lây. Cô giáo bước lên xe, vẫy tôi lên theo. Tôi định ôm tạm biệt em lần cuối cùng thì thấy em đang mở tay tôi ra, đút lại vào tay tôi tờ một nghìn mà tôi đã đưa cho em vừa nãy. Tôi bất ngờ. Em không nói gì, nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười như chứa một chút nắng ấm, làm em sáng bừng lên, ấm áp lạ thường. Rồi em chạy vụt đi, hoà vào dòng người hối hả. “Tạm biệt em. Hẹn ngày chúng ta gặp lại!”

Cảm ơn vì cuộc đời đã cho tôi gặp em. Một chút nắng trong tim khiến tôi tìm lại con người thật của mình. Dù em không được sống trong sung sướng như tôi, nhưng sự lạc quan của em khiến tôi thấy mình phải thay đổi thật nhiều. Sống thật tốt, rồi có ngày, tôi sẽ lại có thêm những nụ cười có nắng cho mình.

Phương Anh – học sinh lớp 7 (thuộc Dự án “Phóng sự cuộc sống”)