Nhật ký: Lần đầu làm thực tập sinh tại Wellspring


Nếu bạn hỏi tôi suy nghĩ như thế nào về mùa hè, tôi sẽ không ngại ngần mà nói rằng: mùa hè cho phép chúng ta trở nên lười biếng. Mọi người ở đó được nghỉ ngơi, nằm dài trên các thảm cỏ xanh rờn hay ngắm nhìn các ngôi sao lung linh trên bầu trời đêm…Tuy nhiên, tôi đã không còn những ngày hè như vậy nữa kể từ khi “xông pha” trở thành một thực tập sinh tại Wellspring.

Bạn có thể gọi tôi là Đặng Minh Hạnh hoặc Alice và đây là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm cảm giác trở thành một thực tập sinh tại một trường học như Wellspring. Cùng chung chuyến tuyến còn có 15 đồng chí rất cá tính khác và tất cả đều háo hức trải nghiệm mùa hè tuyệt với Wellspring. Nhưng đời không như là mơ, công việc của thực tập sinh  đồng nghĩa với việc 16 con người chúng tôi phải vào vai “ngừơi lớn”. Và chúng tôi đã có “đồng nghiệp” – các thầy cô giáo trong trường và “học sinh” – những bạn nhỏ tham gia trại hè.

Sự khởi đầu trong công việc mới của chúng tôi có thể được miêu tả  là “lạ lùng” và đi ngược lại với mong đợi. Hôm nay chúng tôi sẽ cho các bạn biết chi tiết hơn về những sự thật “đắng lòng” đấy.

Niềm vui ngập nắng

Bước chân vào cổng trường trong mùa hè nóng nực thế này, tôi bất chợt thấy các bạn học sinh tiểu học nhảy chân sáo vào trường, tràn ngập những nụ cười trên môi, tôi tròn xoe mắt khi các bạn học sinh cấp 2 nói cười vui vẻ với nhau trên dọc hành lang xinh xắn tới nhà ăn, tôi thấy các thầy cô trong trường chào hỏi nhau như thể họ đã không gặp nhau lâu lắm rồi. Tôi tự hỏi bản thân tại sao tất cả con người ở đây lại luôn vui tươi và tràn đầy sức sống vậy nhỉ. Thật vô lý!  Trường học phải là nơi buồn tẻ và chán nản, không phải là chốn của những nụ cười rạng rỡ. Tôi thực muốn biết xem cái gì đang xảy ra ở đây, nhất là trong cái nắng 38 độ như thế này.

Choáng – đó là cảm giác của tôi khi bước vào lớp của các bạn khối 6 và 7 mà tôi được phân công. Sự chào đón nồng nhiệt cùng những chiếc ôm chặt đến nghẹt thở hay hàng trăm nghìn các câu hỏi từ các em khiến tôi thật sự bối rối. Em nào cũng hăm hở “giao” cho tôi hàng loạt câu hỏi về trại hè, bài tập về nhà và cách viết nhật ký lớp.  Sự nhiệt tình và tràn đầy năng lượng đó khiến tôi chợt nhận ra: hình như tôi đã già mất rồi.

Nếu như những chiếc ôm của bạn khiến tôi đôi lúc khó thở thì sự dễ thương, thông minh và chu đáo của các bạn khiến thấy thực sự dễ chịu hơn nhiều.  Các bạn nhỏ liên tục cười tít mắt, cười như thể trường học là nơi vô cùng dễ thương (tôi thì ngược lại, tôi ghét trường học). Tôi bất ngờ khi bạn Châu Anh lớp tôi thủ thỉ:  “Em thấy rất vui khi được các anh chị giúp và đặc biệt là chị Alice, người em yêu quý nhất”. Và điều đó cũng khiến tôi hiểu tại sao mọi người luôn thấy háo hức, vui vẻ khi tới trường những cái hè nóng nực như thế này.

thực tập sinh tại Wellspring

Học sinh và giáo viên có vui vẻ trong một buổi sáng thứ sáu

Làm người lớn

Thật bất ngờ khi các thầy cô trong trường cư xử với chúng tôi như thể chúng tôi là người lớn vậy, và điều đó thì chưa thể thích nghi ngay được. Làm người lớn đồng nghĩa với việc bạn phải làm quen với công việc văn phòng, trợ giảng, pha cafe, pha trà hay mời nước “đồng nghiệp”. Không chỉ có vậy, chúng tôi còn phải tự dọn dẹp văn phòng của mình, và viết báo cáo trình “sếp”. Và dĩ nhiên, những việc như vậy phải được hoàn thành mà không nhận được bất cứ sự giúp đỡ từ “người lớn” nào hết. Có nhiều khi tôi chỉ muốn về nhà, nằm dài trong phòng ngủ để quên đi cảm giác làm người lớn nó mệt mỏi ra sao. Đến lúc này chúng tôi đã hiểu hơn làm người lớn thật khó và nhiều trách nhiệm hơn những gì tôi nghĩ.  Công việc thực tập còn dạy chúng tôi cách không để thời gian chết một cách phí phạm, điều mà chúng tôi không làm được trong các mùa hè trước đó. Hơn thế, thực tập sinh còn cho từng cá nhân cơ hội đóng góp xây dựng một Wellspring tốt hơn, bền vững hơn. Tóm lại, cho dù làm thực tập sinh tại Wellspring mang lại cho từng thành viên trong “team” trải nghiệm của việc làm người lớn và nhiều kỹ năng sống mới, các thực tập sinh non trẻ chúng tôi vẫn hy vọng các thầy cô không quên sự thật rằng “Alice và đồng đội” vẫn chỉ là những đứa trẻ và luôn thích “làm loạn”.

alice 2

 Đồng đội: vui vẻ và lười biếng

Các bạn biết không,  thực tập sinh chúng tôi nói nhiều và ồn ào lắm. Vui cực kỳ, đặc biệt là khi làm việc với nhau, cùng nhau lên ý tưởng cho các sự kiện của trường. Thế nhưng nhiều khi chúng tôi thấy  “phát điên“ khi lên ý tưởng mới cho các hoạt động hè. Còn điên hơn khi gặp cảnh các chiến hữu của mình chỉ nằm một chỗ “chém gió” trong khi deadline là sáng ngày hôm sau. Chị Yến Linh, đội trưởng đội thực tập sinh chia sẻ :”Mỗi cá nhân trong nhóm thực tập sinh đều hết sức đặc biệt và vui vẻ. Không khó để mình nhận ra cá tính của mỗi bạn. Nhưng hơn hết, chúng ta luôn yêu thương và giúp đỡ nhau mọi lúc mọi nơi ”. Lời của chị Linh cũng chính là tâm sự của từng cá nhân chúng tôi. Chúng tôi vui vẻ, chúng tôi lười biếng nhưng chúng tôi luôn là “team” siêu đáng yêu và đoàn kết.

——————————————————————————

If you ask me how do you think about summer, I’ll not hesitate to say that: Summer is the annual permission slip to be lazy . To do nothing and have it count for something. To lie in the grass and count the stars. To sit on branch and study the clouds. However, I no longer have that sort of summer after signing up as an intern at Wellspring. Little did I know that I had gotten myself in such danger and regrets.

My name is Dang Minh Hanh, or Alice. This is the first time I have ever been an intern for any institution. Luckily, I am not alone, there were also 15 more Wellspring members accompanying me. We had been all very excited about a thrilling summer in Wellspring. As expected, being an intern means that we would have to do a lot of tasks for the teachers as well as the students, who were attending the summer camp. In the end, we would all be judged based on our achievements and the supports we have given.

The working system seemed to be very logical and simple yet things never go our way. Despite all of our expectations, the internship had been completely opposite and we just had to be honest with ourselves. We need to tell the truth about what is going on with us

Happiness and sunshine

Everyday when I arrive at school, I see primary kids eagerly rushing through the school gate with glistening smiles on them. I see secondary students grinning happily while chatting with their friends on the way to the cafeteria. I see teachers greeting others and me as if we haven’t seen each other for 20 years. It was all so wrong. School is supposed to be morose and depressing, not sunlight beaming on people’s faces. When I entered the class I’m in charged of, I was overwhelmed with greetings and hugs and questions. They were only 6th and 7th graders but they were big enough to squeeze me till death. It does not stop there, one by one they start asking me questions about the homework and how to write the diary. They were all so enthusiastic and energetic, it made me feel old. Also, it is extremely disturbing how they are so small and tiny like dwarfs with their cute little faces. Some of them were also very intelligent, attentive in class and does their work very properly, which leaves me nothing to do. They were constantly smiling and laughing when doing literally anything. I still remember hearing Chau Anh, a girl in my class, telling me: “I really enjoy being taught by you guys and Alice is the best intern ever.” Still, I wish they could be less cheerful and adorable because it is annoyingly annoying.

thực tập sinh tại Wellspring

Students and teachers having fun on a Friday morning

Being an adult

Another thing is that the teachers treated us as if we were adults, which we are not familiar with that. We were told to make coffee and tea but at the same time we would have to do paper work like grading tests or making test keys. We cleaned the office and also wrote articles or reports. All the work must be done on our own without anyone’s help. I wish I could have gone home and stayed in my room for the rest of my life. At here, I felt like a grown up with responsibilities dragging my shoulders down but also gaining so much trust. Being an internship here at Wellspring, I constantly have the urge to work and think of assignments to do. It made me not want to waste my time like any other summer. I wanted to make some progress that will improve Wellspring and turn it into a better school. I was dying to make the teachers, especially Ms. Trang and Mr. Tuan Anh proud of the interns and me. I have decided that no matter how much I hate all the work and the kids here, I will continue working for the teachers. Though the fact that all the effort needed will consume most of my time makes me livid because I will not have enough time to read books. Still, I hope they treat us like kids and let us do whatever we want and give us sweets.

alice 2

Funny and lazy teammates 

All of my intern friends are very loud and talkative. I have never gone through a day without getting headaches from their talking and chatting. We had a lot of fun when planning events, or at least try to plan them but school is not about fun. We were supposed to study and study and study and make our parents proud. Not having fun with our work and enjoy this summer like actual teenagers. Not only that, they also drive us crazy whenever we set ideas for an activity. There were suggestions and recommendations coming from everywhere, we was drowning in creativity and excitement. Sometimes they can be exceedingly lazy, all they do is lie around and chat. However, that was the only thing I like about them. Yen Linh, one of the interns and also our leader, has shared: “each one of you is very special and fun I can easily identify your personalities when I first met you all.” We had very special affection towards each other and the students. Other than that, nothing was bearable and joyful.

Thuc tap sinh

The team of Intership doing their job energetically

This summer was nothing I had expected it to be. Not only the atmosphere was too positive and cheerful, the people were incredibly delighted too. Wellspring has totally missed the concept of being a school in Vietnam. There were discipline and strict procedure yet there were still entertaining activities for students. Even though they have acknowledged their unfulfilled system, I doubt Wellspring will change anytime soon due to the numbers of carefree satisfied students who were learning there. Where will Wellspring go?

Alice Đặng Minh Hạnh – 9A4