Hội Học sinh Wellspring – Chuyến thiện nguyện đáng nhớ cùng Khát Vọng Family


Trong thế gian này, không phải ai cũng gặp được những điều may mắn, không phải ai cũng được hưởng những điều sung sướng; ở đâu đó ngoài kia vẫn còn rất nhiều người đang ngày đêm vượt qua những khó khăn, phải sống trong gian khổ, đói nghèo. Chúng ta nên biết trân trọng, quý giá và biết ơn  cuộc sống của  mình, cảm kích những gì mà chúng ta đang được hưởng. Đó chính là bài học mà chúng tôi – thành viên của Hội Học sinh Wellspring – rút ra được sau chuyến đi Thanh Hoá cùng Khát Vọng Family ngày vừa qua.

image001Ông Nội Lệ đã rất xúc động khi nói đến tình cảnh của gia đình

Đặt chân đến Thanh Hoá, mình gặp những hộ gia đình, những người bạn cùng trang lứa không có điều kiện. Họ phải cố gắng từng ngày để trang trải cho  cuộc sống. Những câu chuyện được kể, những giọt nước mắt lăn rơi trên má, ai ai cũng cảm động trước những hoàn cảnh kém may mắn đó . Chuyến đi này thật sự ý nghĩa. Mình có cơ hội được trò chuyện với những người đến từ những hoàn cảnh khác mình, có được những trải nghiệm mới cho bản thân và đặc biệt là bài học đáng quý mà mình đã rút ra sau khi trở về .

Xe lăn bánh vào đúng lúc kim giờ chỉ sổ bảy. Chuyến đi bắt đầu trong sự háo hức cũng như hồi hộp của từng cá nhân mỗi người. Để có thể hiểu rõ hơn về hoàn cảnh của từng hộ gia đình mà đoàn đến thăm, cô Dung bên Quỹ Khát Vọng đã kể cho chúng mình nghe câu chuyện về gia cảnh của họ. Lúc đầu nghe kể, mình cũng hơi xúc động nhưng lại không thể tưởng tượng được hết những nỗi khổ mà các bạn đang phải trải qua mỗi ngày.

Hộ gia đình đầu tiên chúng mình tới thăm chính là gia đình bé Lệ. Năm nay em ấy 6 tuổi và đang sống cùng với ông bà hiện đã 90 tuổi. Bé đáng thương lắm! Ba Lệ mất khi đang trên đường đến thăm mẹ em trong viện nằm chờ sinh. Không may thay, 3 tháng sau, mẹ em cũng qua đời vì ngộ độc tử cung. Ông bà là người đã nuôi nấng em, chăm lo em từ lúc đó cho đến bây giờ. Ông bà đều không còn khỏe mạnh nhưng vẫn hết lòng vì cháu gái của mình.

image002Lệ cùng bà Nội nghẹn ngào trước cơ hội và sự hỗ trợ từ quỹ Khát Vọng

Mọi thứ tưởng chừng không thể nào vượt qua vì bao nhiêu mất mát và đau khổ xảy ra liên tiếp. Lệ lớn lên khỏe mạnh trong sự chăm sóc yêu thương vô bờ bến của ông bà. Khi đoàn chúng mình tới, em Lệ tươi cười chào đón và đưa chúng mình vào nhà. Ông bà em ý vui lắm, vui khi thấy cháu của mình được nhiều người quan tâm, được nhiều người lo lắng đến như vậy. Ông em kể chuyện về gia đình em cho mọi người, ông em khóc. Bà ngồi góc ghế, nước mắt cũng lặng lẽ rơi. Có lẽ những giọt nước mắt đau thương là không thể tránh khỏi. Buổi gặp mặt nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi không chỉ ở những vị khách mà nó còn ở ngay những người chủ nhà đau khổ khi nhắc lại câu chuyện cũ. Dường như những nỗi đau đó mãi khắc sâu trong tim, không hề phai nhòa đi trong tâm trí mỗi người đó..

image003Hai bà cháu vui mừng sau khi nói chuyện với đại quỹ Khát Vọng cùng thầy trò Wellspring

Bên cạnh gia đình Lệ, mình còn được cùng cả đoàn ghé thăm 2 học sinh đã được Quỹ Khát Vọng chăm sóc 5 năm. Đó là chị Thi và chị Thương. Đầu tiên là chị Thi – người đang ở cùng bà nội gần 90 tuổi. Thi mất mẹ khi chỉ mới 6 tháng tuổi và giờ đây chị đã 16 tuổi. Nhà Thi có 3 anh chị em và cả 3 đã được Khát Vọng đồng hành suốt 5 năm qua. Có thể nói rằng, khi nhắc đến 3 anh em mồ côi này, cả vùng quê ở Thanh Hóa đều ngưỡng mộ trước các thành tích học tập vô cùng ấn tượng của họ. Bà nội Thi dù đã gần chín mươi nhưng bà vẫn rất khỏe mạnh và vẫn luôn cố gắng vì cháu. Được nói chuyện với bà, mình đã hiểu tại sao cháu bà đều ngoan ngoãn và xuất sắc như vậy. Khi vừa vào trong sân nhà Thi, thứ khiến mình phải nhìn chằm chằm chính là những mảnh vụn nhựa của chiếc ghế đã vỡ. Bà kể rằng có một hôm chị Thi xin đi chơi 30 phút nhưng 3 tiếng sau chị mới về nhà, nên bà đã dùng cái ghế đó đánh chị. Lớn lên trong vòng tay đầy yêu thương nhưng cũng đầy nghiêm khắc, chị Thi giờ đây đã trở thành một thiếu nữ trưởng thành. Mình cùng mọi người trong đoàn còn nói chuyện với chị. Lúc đầu chị cũng rất ngại ngùng, bẽn lẽn nhưng sau đó, chị đã mở lòng hơn và thoải mái hơn khi trò chuyện cùng mọi người. Tiếp đến là chị Thương, là thành viên gia đình Khát Vọng 5 năm vừa qua. Chị sống cùng mẹ mình trong một ngôi nhà nhỏ, tềnh toàng nằm trên cát ven bờ biển. Ngôi nhà nhỏ này thậm chí còn không đủ chỗ cho mọi người trong đoàn ngồi. Dù bé nhỏ và đơn sơ nhưng nó lại chan chứa bao tình yêu thương tạo ra một không gian ấm cúng cho mẹ con nhà chị. Từ khi được Khát Vọng giúp đỡ, Chị Thương đã tìm được ý nghĩa của cuộc đời mình.

image004Đại diện của Hội Học Sinh, bạn Vũ Thùy Dương trao quà cho chị Thương

Câu chuyện về Lê Văn Quyết – một cậu học sinh lớp 10 xấu hổ khi chia sẻ về gia cảnh của gia đình mình chắc là câu chuyện đem lại cho mọi người nhiều xúc động nhất. Quyết từ khi sinh ra đã không biết bố là ai, mẹ cậu bị thần kinh hay bỏ nhà đi lang thang, khi trở về thường quậy phá và chửi bới cậu. Quyết sống trong mặc cảm, bất cứ ai hỏi về hoàn cảnh gia đình, cậu đều giấu. Ngay từ giây phút gặp đoàn chúng mình, Quyết lúng túng, luống cuống, nghẹn ngào xúc động. Cậu khóc, hai tay cứ nắm chặt vào nhau không rời. Ngôi nhà có diện tích nhỏ, chỉ đoàn chúng mình đứng cũng đã kín hết chỗ. Mãi cậu mới nói lên ra cậu rất xúc động và bất ngờ khi lần đầu tiên có nhiều người đến thăm cậu ý như vậy. Quyết đã phải trải qua những khó khăn, cực nhọc nhất của cuộc sống. May mắn thay, cậu được bác cưu mang từ khi còn bé; điều đó cũng giúp được cậu phần nào. Mẹ Quyết ngày ngày đi bán hàng rong, tối đến về nhà lại mắng chửi cậu, cậu vẫn gắng gượng chịu đựng trong u buồn. Nỗi u buồn đó dường như được chôn sâu thẳm trong lòng Quyết, một nỗi u buồn mà khi ai nhìn vào cũng có thể thấy. Quyết không dám chia sẻ hết về gia đình mình, về những khó khăn mà cậu đang gặp phải; chắc có lẽ vì cậu cảm thấy tự ti trước hoàn cảnh của nhà cậu. Bác gái Quyết đã thay cậu chia sẻ. Có những lúc không gian lắng xuống thật chậm, thật sâu và thật lắng đọng. Sau một hồi nói chuyện, được định hướng và nhận được sự khích lệ từ mọi người trong đoàn, Quyết đã nở một nụ cười thật tươi. Cậu bắt đầu mở lòng chia sẻ về câu chuyện gia đình, những khó khăn đang gặp phải và cùng với đó là ước mơ của cậu. Quyết là một cậu bé ước mong trở thành kỹ sư công nghệ thông tin. Dù cậu mới 15 tuổi nhưng cậu đã từng được học và cậu có khả năng sửa chữa máy tính. Dù cho điều kiện gia đình có khó khăn nhưng điều đó không thể ngăn cản được tình yêu lớn mà cậu dành cho lập trình và công nghệ thông tin. Để có thể trở thành một kỹ sư công nghệ thông tin trong tương lai, Quyết đã bắt đầu đưa ra cho mình những mục tiêu. Cậu luôn đạt điểm giỏi ở bộ môn Tin học và Toán học. Lúc đầu gặp, trong cậu dường như có điều gì đó thật buồn sầu, ánh mắt chan chứa những đám mây u buồn. Nhưng khi kết thúc buổi gặp gỡ này, mình có thể nhìn thấy trong cậu ấy những ánh sáng long lanh của niềm hy vọng và niềm tin.

image005Dáng vẻ bẽn lẽn của Quyết khi được đoàn thiện nguyện đến thăm

Sau chuyến đi này, mình cảm thấy hoàn cảnh của mình thật sự rất may mắn so với nhiều bạn ngoài kia. Chuyến đi đã giúp mình nhìn nhận được bản thân mình rõ ràng hơn. Được hưởng thụ một cuộc sống sung sướng hơn rất nhiều người, vậy mà nhiều khi mình thường than phiền về nó. Những điều mình hay than phiền đều không là gì nếu đặt cạnh những thứ mà các bạn đồng trang lứa sinh ra trong những hoàn cảnh khó khăn ở nông thôn. Đúng như bố mình hay nói “Sướng mà không biết hưởng.” Giờ đây mình có thể hiểu tại sao bố lại hay nói câu đấy với mình như vậy. Mình cảm thấy vô cùng xúc động và đau buồn khi được gặp các bạn ở cùng lứa tuổi với mình nhưng đang hàng ngày sống cực kỳ thiếu thốn cả về mặt vật chất lẫn tinh thần. Thế nhưng điều đặc biệt hơn cả, khiến mình vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ đó là sự kiên cường, ý chí vượt qua những rào cản để tiến đến một tương lại tươi đẹp hơn, một cuộc sống mà các bạn sẽ được hưởng những điều tốt đẹp hơn hiện tại.

image006Hình ảnh của cả đoàn cùng gia đình và hàng xóm Quyết

Mình rất cảm ơn Quỹ Khát Vọng cũng như Nhà trường đã cho mình một cơ hội được tới thăm các hộ gia đình không có điều kiện. Cả đoàn đã có những trải nghiệm đáng quý cùng nhau. Hi vọng rằng sẽ có thêm nhiều chuyến đi như này để mọi người đều có thể hiểu thêm về cuộc sống ngoài kia, đồng thời học được cách giúp đỡ và sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn.

 

Trịnh Hà Vi, Ban Thiện Nguyện Hội Học Sinh Wellspring