Giấc mơ màu nhiệm


Thích thú với đề văn tham khảo trong đề cương ôn tập Ngữ Văn 6: “Tưởng tượng em được trở thành một trong các nhân vật siêu nhiên trong các truyện cổ tích thần kì (ông Bụt, bà Tiên). Với những khả năng đặc biệt của mình, em sẽ đi giúp đỡ được rất nhiều người. Hãy kể lại những việc làm của em.”, học sinh Nguyễn Phương Linh lớp 6A4 đã mạnh dạn đọc bài văn em làm trước lớp.

Giac-mo-mau-nhiem

Học sinh Nguyễn Phương Linh lớp 6A4

Tôi thật sự bị cuốn hút với câu chuyện mà em kể – vừa hồn nhiên, trong sáng lại vừa có những chiêm nghiệm “hơi già dặn”. Xin giới thiệu tới độc giả bài viết “Giấc mơ màu nhiệm” của Nguyễn Phương Linh lớp 6A4. Chúc cho Phương Linh sẽ có thêm nhiều bài viết hay hơn nữa!

Thu Hằng (GV Trung học)

 

Giấc mơ màu nhiệm

Ngay từ khi còn là một cô nhóc, tôi đã thích được trở thành một cô tiên như trong truyện cổ tích “Cô bé Lọ Lem” để có thể giúp đỡ thật nhiều mảnh đời bất hạnh. Và thế rồi một lần, vào một đêm Noel, trong một giấc mơ của tôi, một giấc mơ rất đẹp, tôi đã trở thành một cô tiên.

Thật tuyệt vời! Tôi cũng chẳng thể tin nổi mình lúc ấy nữa! Một đôi cánh trắng muốt to và mềm mượt, chiếc váy đỏ Giáng Sinh vừa khít với tôi, buông thõng, dài qua đầu gối tôi. Trên tay là một cây đũa thần lấp lánh. Tôi liền vụt bay qua khung cửa sổ trắng nhà mình, đôi cánh to nâng cả cơ thể tôi lên, nhẹ bẫng.

Ô! Một cô bé! Hình như là một cô bé mồ côi. Cô bé cô đơn, chỉ mặc một chiếc váy cũ kĩ thủng phần lưng, rộng thùng thình. Cả thân cô bé run lên, đôi tay nhỏ bé chai sần ôm lấy cả cơ thể, đôi chân trần bước đi liêu xiêu trên nền tuyết lạnh. Tôi hạ cánh xuống gần đó rồi hỏi:

   – Bé lạnh lắm hả?

Cô bé khẽ gật đầu. Thấy vậy, tôi ân cần nói:

   – Bé ngồi xuống đi. Chị sẽ lấy lò sưởi ra ngay đây.

Cô bé nhìn tôi với ánh mắt vừa lạ lẫm vừa tò mò. Tôi ngồi cạnh cô bé, trên tay là cây đũa thần, và “úm ba la xì bùa”, trước mắt tôi và cô bé hiện ngay ra một cái lò sưởi lớn, lửa cháy bập bùng làm tan chảy lớp băng gần đó.

   – Ôi…lửa…lửa ấm…ấm quá! – Giọng nói yếu ớt của cô bé vang lên, hai tay hơ gần hơn vào ánh lửa, đôi môi nhỏ như vẽ nên một nụ cười.

   – Nhóc thích chứ?

   – Em cảm ơn chị. – Cô bé quay sang phía tôi, cười tít mắt.

   – Giờ chị tặng nhóc một điều ước, nhóc thích ước gì nào?

   – Em ước bố mẹ em sống lại.

   – Vì sao? – Tôi ngạc nhiên trước điều ước của em.

   – Vì em yêu họ và biết ơn họ.

Tôi khựng lại trong vài giây, cô bé ấy – một cô bé dễ thương vô cùng, đáng để sống như bao đứa trẻ khác, chứ không phải để tồn tại trên thế giới này. Thật đáng thương khi em không còn cha mẹ bên đời.

   – Điều ước của nhóc được chấp nhận.

Cô bé nhìn tôi, ánh mắt đầy hi vọng. Và lại một lần nữa, cây đũa thần của tôi vung lên, sáng lấp lánh, mang lại niềm tin vào khát vọng cho một mảnh đời bất hạnh.

– A! Bố, mẹ! – Cô nhóc chạy đến, ôm chầm lấy một đôi vợ chồng đang tiến gần lại cô bé sau câu thần chú của tôi, nước mắt tuôn trào từ khóe mắt, hai giọt lệ lăn trên đôi má đỏ hồng. Có vẻ cô bé hạnh phúc lắm!

– Về thôi con. – Cha mẹ cô bé nói như chẳng hề hay biết chuyện gì đã xảy ra với họ trước đó.

– Vâng. –  Cô bé rối rít đáp. Cô bé nhìn tôi một lúc với ánh mắt như tỏ lòng biết ơn rồi nắm lấy tay bố mẹ cùng đi.

Tôi cất cánh bay đi. Đây cũng là lần đầu tiên, tôi kì vọng vào phép thuật nhiều đến vậy, đơn giản vì tôi muốn những điều kì diệu như phép màu có thể sẽ mang lại niềm vui cho những mảnh đời bất hạnh.

Bỗng tôi chợt tỉnh giấc, phải, đó chỉ là một giấc mơ, nhưng thật hạnh phúc, thật sung sướng! Và tôi nhận ra rằng, nếu bạn mang đến niềm vui cho một mảnh đời bất hạnh, bạn sẽ nhận được hạnh phúc nhiều hơn thế. Tuy phép thuật không phải sự thật, nhưng tôi hi vọng với sự tiến bộ của khoa học kĩ thuật và tình thương nhân loại, tất cả những trẻ em – những chủ nhân tương lai của thế giới đều có thể được cắp sách tung tăng đến trường, được sống một cuộc sống hạnh phúc, không đớn đau, không bệnh tật.

Nguyễn Phương Linh – Lớp 6A4